Triệu Phong, hay đúng hơn là Mặc Ưng sau khi đã thay đổi hình dáng diện mạo, đang nhìn chằm chằm vào kẻ mềm oặt như vũng bùn nhão mang tên Phan Kiệt trước mặt. Sắc mặt hắn tĩnh lặng, phẳng lặng như mặt giếng cổ không chút gợn sóng.
Hoắc Dao từng nhắc với hắn, cái gã năm xưa dám nuốt riêng gốc bán linh dược mà hắn dùng để đả thông quan hệ, đã bị Bát Cực môn đày đến nơi này. Chẳng qua sau đó hắn cũng dần quên bẵng đi mất.
Mãi cho đến khi bí mật nằm vùng quan sát bên ngoài Hắc Thạch khoáng, hắn mới phát hiện quản sự ở đây thình lình lại chính là Phan Kiệt.
Kiên nhẫn bám đuôi suốt hai ngày, thấy gã ra ngoài mua liệu thương đan dược, Triệu Phong càng thêm chắc chắn Nguyên Tiếu Xuyên đang ẩn náu tại đây. Hắn cứ thế âm thầm bám theo gã xuống quáng động, xác định rõ vị trí quáng đạo rồi mới đợi gã quay lại để ra tay.




